ĐIÊU KHẮC LẠI PHỒN HOA

Mùi hương trầm dịu nhẹ thoảng qua phòng khách. Tôi đứng bên bậu cửa sổ, chậm rãi lắc đều ly nước ấm. Đồng hồ gõ nhịp. Mười hai giờ đêm.

Cửa chính mở. Cố Thành bước vào, áo vest vắt hờ trên tay, cravat nới lỏng. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lập tức tràn ngập sự ôn nhu khi nhìn thấy tôi.

“Dao Dao, sao chưa ngủ? Anh bảo không cần đợi cửa mà.” Cố Thành ôm lấy eo tôi từ phía sau. Anh ta vùi đầu vào cổ tôi, giọng trầm khàn đầy quyến luyến.

Nếu là trước đây, tôi sẽ mỉm cười xoay người lại, dịu dàng cởi áo khoác cho chồng. Nhưng lúc này, sống lưng tôi cứng đờ. Một luồng khí lạnh xông thẳng lên đỉnh đầu.

Trên ve áo của anh ta vương lại một mùi hương. Mùi nước hoa hương hoa hồng gỗ ngọt lịm, nồng nàn. Đó là mùi của Thẩm Diệc – cô thư ký mới.

Đọc tiếp
Bìa truyện ĐIÊU KHẮC LẠI PHỒN HOA
Scroll to Top