CHƯƠNG 1: CHIẾC MẶT NẠ HOÀN HẢO

Mùi hương trầm dịu nhẹ thoảng qua phòng khách.

Tôi đứng bên bậu cửa sổ, chậm rãi lắc đều ly nước ấm.

Đồng hồ gõ nhịp.

Mười hai giờ đêm.

Cửa chính mở. Cố Thành bước vào, áo vest vắt hờ trên tay, cravat nới lỏng. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lập tức tràn ngập sự ôn nhu khi nhìn thấy tôi.

“Dao Dao, sao chưa ngủ? Anh bảo không cần đợi cửa mà.”

Cố Thành ôm lấy eo tôi từ phía sau. Anh ta vùi đầu vào cổ tôi, giọng trầm khàn đầy quyến luyến.

Nếu là trước đây, tôi sẽ mỉm cười xoay người lại, dịu dàng cởi áo khoác cho chồng.

Nhưng lúc này, sống lưng tôi cứng đờ. Một luồng khí lạnh xông thẳng lên đỉnh đầu.

Trên ve áo của anh ta vương lại một mùi hương.

Mùi nước hoa hương hoa hồng gỗ ngọt lịm, nồng nàn.

Đó là mùi của Thẩm Diệc – cô thư ký mới.

Tôi vốn chỉ thích hương trà thanh đạm.

“Em vừa dỗ An An ngủ xong.” Tôi khéo léo lách người ra khỏi cái ôm, nụ cười trên môi không tì vết. “Anh tắm đi, em nấu canh giải rượu.”

“Cảm ơn vợ. Có em thật tốt.”

Cố Thành mỉm cười xoa đầu tôi, rồi đi vào phòng tắm.

Cánh cửa khép lại. Tiếng nước chảy rầm rì.

Nụ cười trên mặt tôi biến mất. Chỉ còn sự lạnh lẽo thấu xương.

Tôi đi đến bên chiếc áo vest vắt trên sofa, lật nhẹ chiếc túi áo trong.

Điện thoại cài mật khẩu, tôi không thèm mở. Tôi tìm thứ khác.

Trong chiếc túi nhỏ ẩn sâu bên sườn áo, ngón tay tôi chạm phải một vật cứng.

Một chiếc bật lửa Dupont mạ vàng phiên bản giới hạn. Mặt sau khắc hai chữ cái lồng vào nhau: “C & T”.

Cố Thành và Thẩm Diệc.

Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay đến rớm máu.

Sự săn sóc, những lời thề thốt suốt 5 năm qua chỉ là một vở kịch rực rỡ.

Kinh tởm hơn, công ty thiết kế nội thất của hai vợ chồng đang bị anh ta âm thầm rút lõi.

Tuần trước, gã ký loạt hợp đồng khống, chuyển đi gần hai mươi tỷ đồng vào công ty ma của nhân tình.

Đó là tiền quỹ dự phòng của bé An An.

Anh ta muốn tôi ly hôn với hai bàn tay trắng, gánh một khoản nợ khổng lồ, và mất quyền nuôi con.

“Dao Dao, canh xong chưa em?” Tiếng Cố Thành vọng ra.

Tôi nhét chiếc bật lửa trở lại vị trí cũ, vuốt phẳng nếp áo.

“Xong ngay đây anh.”

Sáng hôm sau.

Cố Thành đi làm sớm.

Trong biệt thự, tiếng cười của bé An An vang lên. Con bé đang chơi cùng bà nội.

Bà Lâm — mẹ chồng tôi — dù ngoài sáu mươi nhưng khí chất vẫn vô cùng sang trọng. Bà từng là nữ tướng ngành dệt may.

Đối với tôi, bà chưa từng ra oai, ngược lại luôn nhìn tôi với ánh mắt đầy bao dung.

“Dao Dao, sắc mặt dạo này kém thế? Thằng Thành lại làm khổ con à?” Bà ngước lên nhìn tôi, ánh mắt tinh tường, đầy xót xa.

Tôi siết chặt khay trà, cố nặn nụ cười: “Không có đâu mẹ, con hơi mất ngủ thôi.”

Bà Lâm dừng động tác, nhìn sâu vào mắt tôi, khẽ thở dài. Bà kéo tay tôi ngồi xuống, vỗ vỗ lên mu bàn tay gầy gò của tôi.

“Dao Dao, mẹ từng nói với con rồi. Đời này mẹ chỉ nhận một mình con là dâu.” Giọng bà chùng xuống, chất chứa những ký ức nhuốm màu đau thương. “Năm xưa, bố thằng Thành ngoại tình, dắt nhân tình về ép mẹ ly hôn khi mẹ vừa sinh nó xong. Mẹ hiểu cái cảm giác bị phản bội nó đau đớn thế nào.”

Bà dừng một chút, ánh mắt xúc động nhìn tôi:

“Ba năm trước, khi mẹ bị tai biến mạch máu não nằm liệt giường suốt một năm trời, tiểu tiện không tự chủ, người ngợm thối tha. Lúc đó, thằng Thành — con trai ruột của mẹ — viện cớ bận trăm công nghìn việc ở công ty, cả tuần không ngó ngàng đến mẹ lấy một lần. Nó chỉ biết ném tiền ra mua sự yên tâm.”

Bà Lâm nghẹn ngào, rơm rớm nước mắt:

“Chính con, đứa con dâu không chung dòng máu, đã một tay đổ bô, lau người, xoa bóp cho mẹ từng chút một suốt 365 ngày đêm. Con không một lời than vãn, chăm mẹ còn hơn con đẻ. Mạng này của mẹ là do con nhặt về. Thằng Thành có thể vô ơn, nhưng mẹ thì tuyệt đối không.”

Lòng tôi thắt lại. Nước mắt vốn kìm nén bấy lâu bỗng chốc rơi lã chã.

Tôi ôm lấy vai bà, nhưng lý trí vẫn khiến tôi dối lòng: “Mẹ, anh Thành dạo này chỉ là bận việc thôi ạ…”

Bà Lâm nhìn tôi, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt hiện lên một sự quyết đoán lạnh lùng.

Đêm hôm sau, Cố Thành lại báo tiệc muộn.

Tôi ngồi trong phòng làm việc tối om. Ánh sáng máy tính phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng.

Tôi dùng tài khoản ẩn danh, truy cập vào camera góc khuất của bãi đỗ xe công ty.

Màn hình hiển thị.

Xe của Cố Thành xuất hiện.

Anh ta bước xuống. Thẩm Diệc bước ngay theo sau.

Two người nép vào góc tối của cây cột lớn.

Cố Thành ôm eo ả, nụ hôn nồng nhiệt và ngấu nghiến rơi xuống.

Rõ nét. Gai người.

Tôi nhìn chằm chằm, nước mắt chảy dài, nhưng ánh mắt chỉ có ngọn lửa hận thù.

Tôi dùng điện thoại quay lại toàn bộ đoạn clip.

“Cố Thành, để xem ai chết trước.” Tôi thì thầm.

Bỗng nhiên, tai tôi nghe thấy một tiếng động khẽ khàng.

Nó phát ra từ phòng đọc sách của Cố Thành ở cuối hành lang.

Giờ này trong nhà chỉ có tôi và mẹ chồng. An An đã ngủ say.

Tôi nhíu mày, nhẹ nhàng đứng dậy, bước chân trần đi về phía phát ra âm thanh.

Cửa phòng đọc sách khép hờ. Một vệt sáng yếu ớt hắt ra.

Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa.

Cảnh tượng bên trong khiến tôi hoàn toàn chết lặng.

Người đang đứng bên bàn làm việc của Cố Thành chính là mẹ chồng tôi — bà Lâm.

Bà đeo kính viễn thị, tay cầm chiếc kính lúp nhỏ.

Bà đang lén lút soi kỹ từng dòng chữ trên sổ nhật ký công tác và hóa đơn tài chính cá nhân của con trai mình.

Sắc mặt bà nghiêm nghị, tràn ngập sự tức giận.

Bà dùng điện thoại chụp lại thoăn thoắt từng trang tài liệu. Rất chuyên nghiệp.

Tôi sững sờ.

Mẹ chồng tôi đang làm gì vậy?

Bà đang tìm kiếm thứ gì? Bà đang giúp Cố Thành che giấu tài sản sao? Liệu tình máu mủ có khiến bà quay lưng với tôi?

Vì quá chấn động, bước chân tôi lùi lại, gót chân chạm mạnh vào chiếc bình gốm cạnh hành lang.

Cạch.

Tiếng động nhỏ vang lên giữa đêm thanh vắng.

Trong phòng, động tác của bà Lâm lập tức dừng lại.

Bà sắc bén quay đầu về phía cửa.

Không thể trốn. Tôi cắn răng, thẳng lưng đẩy cửa bước vào.

Bốn mắt nhìn nhau. Yên lặng đến quỷ dị.

Bà Lâm nhìn tôi, không hề có vẻ hoảng hốt của kẻ bị bắt quả tang. Bà thở hắt ra một hơi dài, nhìn tôi với ánh mắt xót xa pha lẫn sự kiên định vững chãi.

Bà bình tĩnh cất chiếc kính lúp vào túi áo.

Bà cầm sấp tài liệu mật chứa đầy những con số chuyển nhượng tài sản mờ ám mà Cố Thành dùng để lừa gạt tôi lên.

Bà bước từng bước vững chãi về phía tôi.

Bà đặt sấp tài liệu vào tay tôi, thanh âm bình thản, dứt khoát nhưng chất chứa sự bảo bọc vô hạn:

“Dao Dao, thằng Thành nó đi vào vết xe đổ của bố nó rồi, nó đã thay lòng. Năm xưa con chăm mẹ một năm liệt giường, năm nay mẹ chống lưng cho con đòi lại công bằng. Con muốn ly hôn thế nào, mẹ giúp con gom bằng chứng, cho nó trắng tay!”

Đọc tiếp Chương 2 ->

Scroll to Top