CHƯƠNG 2: ĐỒNG MINH BẤT NGỜ
Tờ tài liệu trong tay tôi lạnh ngắt.
Tôi cúi đầu nhìn những con số sao kê. Từng khoản tiền lớn từ tài khoản chung của hai vợ chồng được chuyển đi một cách tinh vi.
Mẹ chồng tôi, bà Lâm, vẫn đứng đó. Ánh mắt bà không có sự lảng tránh, chỉ có một nỗi thất vọng sâu hoắm dành cho chính đứa con trai ruột của mình.
“Vào phòng mẹ.” Bà nói nhỏ, giọng khàn đặc.
Tôi im lặng đi theo bà. Cánh cửa phòng ngủ của bà Lâm khép lại, cách biệt hoàn toàn với thế giới giả tạo ngoài kia.
Bà ấn tôi ngồi xuống chiếc ghế bành, tự tay rót cho tôi một ly nước ấm. Bàn tay bà hơi run, nhưng chiếc lưng vẫn thẳng tắp.
“Mẹ biết con đang nghi ngờ mẹ.” Bà Lâm thở dài, ngồi xuống đối diện tôi. “Mẹ là mẹ ruột của thằng Thành. Con nghĩ mẹ sẽ bao che cho nó?”
Tôi siết chặt ly nước, không phủ nhận.
Bà Lâm khẽ cười khổ, ánh mắt nhìn về một khoảng không vô định.
“Năm mươi năm trước, bố thằng Thành cũng ngoại tình. Ông ta cấu kết với nhân tình, ôm sạch vốn liếng của xưởng dệt lúc đó bỏ trốn, để lại mẹ với khoản nợ ngập đầu và thằng Thành còn đỏ hớn. Mẹ thức trắng đêm, chèo chống cái xưởng đó, nếm trải đủ sự phản bội trên đời mới nuôi nổi nó lớn khôn.”
Bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt rực lên sự kiên định của một nữ tướng thương trường năm nào.
“Mẹ dạy nó thành người, chứ không phải dạy nó thành một kẻ khốn nạn, bạc tình bạc nghĩa như bố nó. Dao Dao, năm năm qua con sống với cái nhà này thế nào, mẹ nhìn thấy hết. Con chịu thiệt thòi vì nó, mẹ tuyệt đối không mù.”
Cổ họng tôi nghẹn đắng. Nước mắt vốn đã kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc trào ra.
Tôi không khóc vì đau khổ bởi Cố Thành nữa. Tôi khóc vì sự tủi hờn trong lòng mình suốt mấy tháng qua cuối cùng cũng có người thấu hiểu.
“Mẹ…”
“Đừng khóc.” Bà Lâm nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, lực nắm rất mạnh. “Khóc không giải quyết được gì. Đàn ông đã thay lòng, giống như bát nước hắt đi, không tiếc. Cái cần tiếc là tiền của con, và tương lai của bé An An.”
Tôi lau nước mắt, lý trí nhanh chóng quay trở lại.
“Thằng Thành đang muốn rút rỗng công ty.” Bà Lâm tiếp tục, giọng lạnh lùng. “Nó tưởng nó làm kín kẽ. Nhưng kế toán trưởng cũ của công ty là người của mẹ. Nó quên mất công ty nội thất này ngày xưa dựng lên từ vốn của ai.”
“Anh ta muốn em ly hôn tay trắng, gánh nợ, và mất quyền nuôi con.” Tôi trầm giọng, nói ra quân bài tẩy của Cố Thành.
Bà Lâm hừ lạnh một tiếng.
“Nằm mơ. Nó muốn diễn kịch, hai mẹ con mình diễn với nó.”
Những ngày sau đó, biệt thự họ Cố vẫn bình yên một cách kỳ lạ.
Cố Thành vẫn là người chồng hoàn hảo, đi sớm về muộn, thỉnh thoảng mua quà tặng tôi và An An.
Còn tôi, theo kế hoạch của bà Lâm, bắt đầu giả vờ u uất. Tôi ít nói hơn, thường xuyên ngồi thẫn thờ ở phòng khách, giả vờ như một người vợ đang rơi vào trầm cảm vì nghi ngờ chồng nhưng không có bằng chứng.
Cố Thành nhìn thấy biểu hiện của tôi, ánh mắt anh ta không có sự lo lắng, mà là một tia đắc ý thoáng qua. Anh ta nghĩ tôi đã bị thao túng tâm lý thành công.
Một buổi tối, Cố Thành mang về một sấp tài liệu.
“Dao Dao, dạo này anh thấy em mệt mỏi quá. Việc công ty để anh lo là được rồi.” Anh ta ôm vai tôi, giọng điệu đầy sự quan tâm giả tạo. “Có cái này, anh muốn bàn với em.”
Anh ta đặt lên bàn một hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất.
Đó là một khu đất ở ngoại ô, vốn thuộc quyền sở hữu của bà Lâm nhưng đã sang tên cho Cố Thành quản lý từ lâu.
“Khu đất này dạo này vướng quy hoạch treo, sắp bị giải tỏa trắng, chẳng được đền bù bao nhiêu.” Cố Thành thở dài, diễn như thật. “Anh tính sang tên nó cho em. Coi như cho em một tài sản riêng để em yên tâm, không phải suy nghĩ nhiều nữa. Vợ chồng với nhau, anh không muốn em chịu thiệt.”
Tôi nhìn sấp tài liệu.
Trong lòng tôi bật cười lạnh lẽo. Trước đó, bà Lâm đã báo cho tôi biết, Cố Thành và ả nhân tình Thẩm Diệc đã xem một báo cáo giả từ một nguồn tin rác, nói rằng khu đất này sẽ bị tịch thu không đền bù. Anh ta muốn dùng khu đất “chết” này để đổi lấy việc tôi ký vào thỏa thuận ly hôn không tranh chấp các tài sản lớn khác sau này.
Anh ta tưởng anh ta thông minh.
Tôi giả vờ do dự, mắt đỏ hoe nhìn Cố Thành: “Anh đối với em tốt thế thật sao?”
“Ngốc ạ, em là vợ anh mà.” Cố Thành cười, ký tên mình vào phần bên bán.
Tôi cầm bút, chậm rãi ký tên mình vào phần bên mua.
Khi nét chữ cuối cùng hoàn thành, Cố Thành thở phào một hơi lộ liễu. Anh ta không biết rằng, nụ cười trên môi tôi lúc đó cũng là thật.
Một tuần sau.
Cố Thành đi công tác tỉnh ba ngày cùng thư ký Thẩm Diệc.
Tôi ngồi trong văn phòng cũ của mình tại nhà, mở máy tính lên. Bà Lâm đứng bên cạnh, tay vịn vào ghế của tôi.
Tôi mở hộp thư điện tử cá nhân, một email mới tinh vừa được gửi đến từ một người bạn cũ thời đại học, hiện đang làm việc tại Viện Quy hoạch Đô thị Thành phố.
Tôi nhấp chuột mở file đính kèm.
Đó là bản đồ quy hoạch chi tiết cốt lõi của thành phố vừa được phê duyệt chính thức vào sáng nay, tuyệt đối bảo mật trước đó.
Ngón tay tôi lướt trên chuột, phóng to khu vực ngoại ô — nơi có khu đất Cố Thành vừa sang tên cho tôi.
Trên bản đồ, một đường màu đỏ rực rỡ chạy xuyên qua, giao nhau ngay tại vị trí trung tâm khu đất.
Tuyến tàu điện ngầm số 5 và dự án siêu đô thị sinh thái mới của tập đoàn quốc tế. Khu đất “bỏ hoang” của tôi, giờ đây nằm ngay lõi trung tâm của dự án đắt giá nhất thập kỷ.
Giá trị của nó không phải là vài tỷ đền bù rách, mà là hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng.
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Là tin nhắn từ số máy lạ, gửi kèm một bức ảnh chụp Cố Thành và Thẩm Diệc đang ôm nhau tự tứ tại một resort hạng sang ở bờ biển.
Kèm theo dòng chữ: “Chị buông tay đi, anh ấy không thuộc về chị nữa đâu.”
Tôi nhìn bức ảnh, rồi nhìn bản đồ quy hoạch trên màn hình máy tính.
Tôi khẽ cười, một nụ cười rực rỡ nhất trong suốt năm năm qua.
Bà Lâm vỗ mạnh lên vai tôi, giọng bà đanh lại, đầy sảng khoái: “Đến lúc thu lưới rồi, Dao Dao.”
Tôi nhấc điện thoại, không nhắn lại cho ả nhân tình, mà bấm gọi thẳng cho luật sư ly hôn hàng đầu thành phố, người đã được bà Lâm liên hệ từ trước.
“Luật sư Vương, gửi đơn đi. Tôi muốn ly hôn.”
Cùng lúc đó, màn hình máy tính của tôi bỗng nhấp nháy đỏ. Hệ thống cảnh báo nội bộ của công ty Cố Thành mà tôi lén cài đặt báo về: Cố Thành vừa thực hiện lệnh chuyển khoản cuối cùng để tẩu tán mười tỷ cuối cùng trong tài khoản công ty sang tài khoản cá nhân của Thẩm Diệc.
Nhưng anh ta không hề biết, tài khoản tiếp nhận đó đã bị đóng băng tạm thời theo lệnh kiểm tra thuế đột xuất mà bà Lâm đã âm thầm sắp xếp từ hai ngày trước.
Tiếng chuông điện thoại của tôi lại vang lên dồn dập. Lần này là số của Cố Thành.
Tôi bấm nghe, đầu dây bên kia vang lên tiếng thở gấp gáp, hoảng loạn đến tột cùng của chồng tôi:
“Dao Dao! Em đang ở đâu? Tài sản công ty… tài khoản của Thẩm Diệc… Tại sao cảnh sát kinh tế lại đang ở văn phòng của anh?!”