Tiếng gào thét của Cố Thành qua điện thoại bị tôi thẳng tay ngắt ngang.
Tôi tắt máy. Gỡ sim.
Căn phòng trở lại sự im lặng tuyệt đối.
Bên cạnh tôi, bà Lâm nhấp một ngụm trà, gương mặt không một chút gợn sóng. Bà nhìn tôi, ánh mắt bình thản như thể cơn bão ngoài kia chẳng hề liên quan đến hai mẹ con.
“Nó tự chui đầu vào rọ.” Bà Lâm đặt tách trà xuống. “Đi thôi con, đến tòa án.”
Phòng hòa giải của Tòa án Nhân dân.
Cố Thành lao vào như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Áo sơ mi nhăn nhúm, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực. Thẩm Diệc lóng ngóng chạy theo sau, gương mặt trát phấn dày cộm cũng không che nổi sự hoảng loạn.
“Thẩm Dao! Cô làm cái trò gì thế hả?!” Cố Thành đập bàn, gầm lên. “Tài khoản của công ty tại sao bị phong tỏa? Đống bằng chứng ngoại tình này từ đâu ra?!”
Tôi ngồi đối diện anh ta, lưng thẳng tắp, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn.
“Tôi gửi.” Tôi buông hai từ, nhẹ bẫng.
“Cô…” Cố Thành giận dữ chỉ tay vào mặt tôi. “Cô dám gài bẫy tôi? Tôi nói cho cô biết, loại đàn bà chỉ biết ở nhà ăn bám như cô, không có tôi thì cô chẳng là cái thá gì cả! Ly hôn đúng không? Được! Cô đừng hòng mang đi một cọng tóc của con An An, và chuẩn bị gánh một nửa khoản nợ của công ty đi!”
Thẩm Diệc đứng bên cạnh cũng đắc ý hùa theo: “Chị Dao, anh Thành nói đúng đấy. Toàn bộ tài sản lớn anh ấy đã chuyển dịch hợp pháp rồi. Chị có kiện cũng chỉ phí công thôi.”
Tôi không thèm nhìn ả nhân tình, chỉ khẽ nhếch môi, đưa mắt nhìn về phía cửa phòng.
Cánh cửa mở ra.
Bà Lâm bước vào, theo sau là hai luật sư hàng đầu của thành phố.
Nụ cười trên mặt Cố Thành cứng đờ. Anh ta vội vàng đứng bật dậy, lắp bắp: “Mẹ? Sao mẹ lại ở đây? Mẹ đến đúng lúc lắm, Thẩm Dao nó muốn hại con…”
“Câm mồm!”
Bà Lâm gõ mạnh cây ba toong xuống sàn nhà, thanh âm đanh thép khiến cả căn phòng lập tức im phăng phắc. Bà không nhìn con trai lấy một cái, bước thẳng đến ghế chủ tọa dành cho nhân chứng, ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Tôi đến đây để làm chứng cho nguyên đơn — Thẩm Dao.” Bà Lâm dõng dạc tuyên bố.
Cố Thành như bị sét đánh ngang tai, lùi lại hai bước: “Mẹ… mẹ nói cái gì cơ? Con mới là con trai của mẹ!”
“Tôi không có loại con trai bội bạc, phạm pháp như anh.” Bà Lâm lạnh lùng lấy từ trong túi xách ra một chiếc USB, đẩy về phía thẩm phán. “Thưa tòa, đây là toàn bộ sao kê tài chính ngầm, các hợp đồng khống do Cố Thành lập ra để tẩu tán tài sản chung của hai vợ chồng sang tài khoản của nhân tình. Ngoài ra, còn có bằng chứng về việc anh ta cố tình lập báo cáo tài chính giả để đẩy khoản nợ khống sang cho con dâu tôi.”
Thẩm Diệc mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy ngã ngồi xuống ghế.
Cố Thành hoàn toàn sụp đổ. Anh ta không ngờ, người đâm gã một nhát chí mạng nhất lại chính là mẹ ruột của mình.
Với sự làm chứng của bà Lâm và sấp bằng chứng đắt giá, thế trận lập tức đảo chiều.
Phiên tòa kết thúc nhanh chóng. Cố Thành bị tước hoàn toàn quyền nuôi con do lối sống đạo đức suy đồi và có hành vi gian lận tài chính. Toàn bộ tài sản tẩu tán bị thu hồi, gã phải bồi thường cho tôi một khoản tiền khổng lồ. Chưa kể, danh tiếng của gã trong giới nội thất hoàn toàn tiêu tùng, đối diện với nguy cơ phá sản và cuộc điều tra của cảnh sát kinh tế.
Bước ra khỏi cổng tòa án, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống.
Cố Thành lao đến chặn đường chúng tôi. Gã nhìn bà Lâm bằng ánh mắt oán hận: “Mẹ! Mẹ tuyệt tình như thế sao? Mẹ vì một đứa con dâu mà đẩy con trai mình vào đường cùng? Bây giờ con trắng tay rồi, mẹ vừa lòng chưa?!”
Bà Lâm dừng bước, nhìn gã như nhìn một người xa lạ.
“Từ hôm nay, tôi và anh đoạn tuyệt quan hệ mẹ con. Tôi sẽ dọn đến ở cùng Dao Dao và cháu nội.”
Nói rồi, bà quay sang nắm tay tôi, cùng bé An An bước lên xe. chiếc xe lăn bánh, bỏ lại Cố Thành và Thẩm Diệc đang đứng cãi vã, cấu xé nhau ngay giữa sân tòa.
Hai tuần sau.
Tôi dùng số tiền bồi thường và quyền sở hữu khu đất ngoại ô để thành lập Studio kiến trúc của riêng mình, lấy tên là “Phồn Hoa”.
Tuy nhiên, Cố Thành dù đang hấp hối vẫn cố giãy giụa. Gã dùng chút quan hệ tàn dư cuối cùng trong ngành nội thất, phát đi thông cáo phong sát ngầm Studio của tôi. Gã tuyên bố với các nhà cung cấp vật liệu và các đội thợ thi công lớn: “Ai dám hợp tác với Thẩm Dao, chính là đối đầu với giới nội thất thành phố.”
Ngày khởi công khu đất để xây dựng studio, tôi đứng giữa bãi đất trống, nhìn điện thoại liên tục báo hủy lịch hẹn từ các nhà thầu.
Ả nhân tình Thẩm Diệc nhắn tin châm chọc: “Có đất thì sao chứ? Không có thợ, không có nguyên vật liệu, chị định tự tay bốc gạch xây nhà à?”
Tôi siết chặt điện thoại, lòng trĩu nặng. Đúng lúc tôi định quay sang bàn bạc với bà Lâm, thì một tiếng động cơ gầm rú vang lên từ phía xa.
Một đoàn xe tải chở đầy vật liệu xây dựng cao cấp rầm rập tiến vào khu đất. Theo sau là hàng trăm công nhân lành nghề, trang phục chỉnh tề, đi đứng vô cùng kỷ luật.
Dẫn đầu đoàn xe là một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng.
Cửa xe mở. Một người đàn ông trung niên, khí chất bặm trợn nhưng bộc lộ vẻ uy quyền của một ông trùm ngành vật liệu bước xuống. Đây chính là Vương tổng — người đứng đầu tập đoàn vật liệu lớn nhất miền Bắc, nhân vật mà Cố Thành trước đây có quỳ lạy cũng không xin gặp được.
Cố Thành và Thẩm Diệc lúc này cũng vừa bám đuôi đến nơi để xem trò cười của tôi. Nhìn thấy Vương tổng, Cố Thành mắt sáng lên, vội vã chạy lại nịnh bợ: “Vương tổng! Sao anh lại đến khu đất hoang này? Anh đến để tịch thu đất của người phụ nữ này đúng không?”
Vương tổng thô bạo gạt Cố Thành sang một bên khiến gã loạng choạng ngã nhào.
Trước ánh mắt kinh hoàng của Cố Thành và Thẩm Diệc, vị ông trùm khét tiếng bước đến trước mặt mẹ chồng tôi, cúi đầu cung kính:
“Chị cả! Em mang người và hàng đến giúp cháu dâu của chị đây! Ai dám phong sát người của nhà họ Lâm chúng ta?!”CHƯƠNG 4: PHƯỢNG HOÀNG NIẾT BÀN